Sống Như Con Trẻ

By

Mỗi khi về nhà bé Hoa Thiên lại ríu rít đòi mình kể cho nghe những câu chuyện cổ tích. Dù chỉ còn nhớ bập bõm nhưng vẫn cố gắng kể cho con bé nghe để thấy nụ cười hồn nhiên của nó nhưng hơn cả là mình muốn định hình trong suy nghĩ non nớt của bé một niềm tin vào thế giới đẹp đẽ mà người lớn vẫn cho rằng không tồn tại. Con bé khiến mình nhớ lại những gì đã qua với cái thế giới cũng rất ngọt ngào của riêng mình.

 

Thưở bé mình cũng như nó lắng nghe những câu chuyện cổ tích từ mẹ từ cô dạy mẫu giáo... Trong đầu mình luôn luôn mơ tưởng về một thế giới của những hoàng tử công chúa sống hạnh phúc thật lâu bền và những món quà mà các bà tiên ông bụt vẫn ban tặng cho những đứa trẻ ngoan. Mình sống thật hiền lành và cho bất cứ ai xin nước được uống và khi họ xin cái ăn thì dù mình chẳng có gì ngoài ít cơm nguội thì mình vẫn cứ chia sẻ. Mình cứ tin tưởng một ngày nào đó...

Mình lớn dần và nhận thấy cái thế giới thần tiên ấy cũng dần qua đi nhanh trong kí ức của mình. Mình bắt đầu sống láu cá hơn chỉ cho những kẻ ăn xin chịu bỏ sức lao động ra như anh chàng hát rong hay những người thổi sáo. Mình phân biệt những kẻ ăn xin có nghề với những người ăn xin lao động mặc dù không biết mình có bỏ qua ai đó tội nghiệp đáng cho hay không. Cuộc sống làm mình buộc phải phân biệt như thế hay những khái niệm mà mình va phải đã hình thành lối suy nghĩ ấy? Mình không trả lời gì cả chỉ là muốn hiểu thêm suy nghĩ của riêng mình. Mà điều đó không cần phải trưng ra cho ai biết. Chỉ có điều cái thế giới cổ tích của mình đã phai nhạt dần. Mình biết rằng sẽ chẳng có chàng hoàng tử ếch bị nguyền rủa chờ một cô công chúa giải cứu. Sẽ không có những bộ cánh như nàng lọ lem nếu không lao động kiếm tiền mà mua lấy. Không buổi dạ tiệc tưng bừng nào nếu kinh tế không đủ cho phép làm những điều đó...

 

Bằng một cách nào đó cuộc sống đã tước đi những mơ mộng rất đỗi hồn nhiên của đứa trẻ con trong mình và mặc vào đó cái suy nghĩ mà mọi người vẫn cho là trưởng thành về tất cả... Tình yêu tình thương hạnh phúc và những phép màu.

Có lẽ vì thế mà nụ cười hồn nhiên của mình dần bị đánh cắp và thay thế vào đó là những cái cười nửa miệng trong khi bản thân mình hiểu đó là dối trá là coi thường là miệt thị là đặt mình lên trên hết chứ chẳng khiêm nhường chọn vị trí rốt hết để đứng. Là lúc mình nhận ra mình chai sạn hơn với những suy nghĩ rất táo bạo. Là lúc mình biết đến những thủ đoạn để đưa cái tên của mình đặt lên trên tên người khác dù cái tên của mình vốn chẳng có gì đặc biệt cả.

Có lẽ vì sống với quá nhiều chấp niệm nên người lớn chẳng bao giờ còn được hồn nhiên như những đứa trẻ tin vào thế giới cổ tích.

Nhưng người ta buộc phải lớn lên phải nanh nọc phải chao chát để giành lấy cho mình những cái trên hết. Và khi không đạt được tất cả những điều đó những con người tin tưởng vào sự trưởng thành của mình lại tìm đến với những phút giây dại dột phủi tay bỏ đi tất cả những gì mà mình gây dựng. Có phải vì thế mà người lớn và trẻ con khác nhau đến chừng này:

 

Khi một đứa trẻ làm sai điều gì đó bị trách mắng thì nó sẽ khoanh tay xin lỗi và hiểu rằng đó là lầm lỗi nó phải tránh lần sau. Còn người lớn sẽ tìm cách biện hộ cho lỗi sai của mình là vì hoàn cảnh và luôn đẩy trách nhiệm thành quả bóng đá quanh quẩn.

Khi đứa trẻ mất niềm tin vào một điều gì đó nó sẽ khóc và kể cho người lớn nghe còn khi người lớn mất niềm tin họ lại tìm đến những giấc ngủ dài mãi mãi.

Khi đứa trẻ vấp ngã nó có thể khóc nhưng biết đứng dậy và nhận lời khích lệ của mọi người còn người lớn thì ngược lại những khích lệ sẽ là chất xúc tác để họ dìm mình vào đau khổ và nằm nguyên tại chỗ vấp.

Khi đứa trẻ được ngợi khen nó sẽ vui vẻ hiểu nó nên làm điều vừa được khen ngợi là đúng nhưng người lớn thì lại luôn tìm mọi dịp có thể để được nghe lời khen từ một ai đó dù bản thân họ biết rằng đó chưa hẳn đã là sự thật.

Những đứa trẻ luôn cười một cách sảng khoái khi nó muốn còn người lớn chỉ có thể cười như thế rất hiếm hoi và phải do người khác đem tới cho họ.

Khi giận nhau trẻ con chỉ cần chia sẻ đồ chơi hay cười một cái là mọi thứ tan biến nhưng người lớn giận nhau lại có thể dẫn đến đại chiến thế giới.

Khi một đứa trẻ yêu thương nó nói rất rành rọt điều đó và làm cho người nó yêu thương được hạnh phúc còn người lớn cứ giấu những ngọt ngào ấy trong lòng vì sợ nói ra mình sẽ là người ủy mị hay quá phụ thuộc.

...

 

Có rất nhiều điều như thế... Nếu sống bằng tâm hồn trẻ thơ với những suy nghĩ như nụ cười của chúng và những niềm tin vào những điều ngọt ngào thì có lẽ con người ta sẽ hạnh phúc hơn rất nhiều. Mình cứ muốn sống như những đứa trẻ vì như thế mình được yêu thương và yêu thương được hạnh phúc và biết chia sẻ hạnh phúc... Làm người lớn ư? Dường như người lớn chỉ là cái máy làm ra vật chất và nỗi bất hạnh.

Phải làm thế nào để sống như những đứa trẻ con?

More...

Truyện ngắn: Nước Mắt Không Ở Trên Mi

By

Nó là gái đĩ!

Đó là sự thật hiển nhiên mà ai ai cũng biết. Ngay từ đứa trẻ con cũng gọi nó là đĩ. Loại đĩ đường đĩ chợ không phải phong cách của nó. Nó sinh ra vốn đã là đĩ thời thượng. Có thể gọi nó là đĩ hạng sang vơ đét hay bất cứ mỹ từ cao giá nào cũng được. Nhưng rốt cuộc nó vẫn là một con đĩ.

 

Nó sinh ra cũng có cha có mẹ. Nó được khai sinh với cái tên Trâm Anh – một cái tên đẹp dịu dàng. Chẳng ai bàn cãi thêm gì về nhan sắc của nó. Nó xinh nếu không muốn nói rằng nó đẹp. Đẹp mặn mà kiêu sa đẹp khiến người ta ngây ngất và đố ai gặp nó mà không ngoái lại nhìn. Có lẽ cũng bởi cái đẹp ấy mà nó làm đĩ.

Trâm Anh như cái cây hoang. Nó lớn lên trong sự đủ đầy vật chất nhưng thiếu đi sự quan tâm của gia đình. Mà nào nó có nhớ gia đình nó ra sao đâu? Nó chỉ biết có mẹ - một người đàn bà có đôi mắt buồn với cái dáng vẻ thanh tao. Cả đời bà chỉ biết dựa vào những tháng ngày rong ruổi với những chuyến công tác. Bà sống mực thước lắm! Song cái chuẩn mực ấy chỉ dành để đối đãi xã giao thôi. Sự thật những cuộc phiêu lưu tình ái của bà Trâm Anh biết rõ. Bà chỉ quan tâm tới tiền và những chuyến công cán ái ân với một người đàn ông giàu có nào đó chứ đâu dư thời gian dành cho nó.

Nó lớn – cứ lớn. Lớn tới khi ra dáng hình thiếu nữ. Lớn tới khi nó cùng cánh đàn anh lang bạt đóng vai vợ chồng trong những cuộc chơi. Lớn tới cái ngày nhà trường đánh giấy kỷ luật buộc thôi học nó thì người ta mới thấy bà chạy vạy đến trường xin cho nó học tiếp. Song ích gì? Cái cây đã tự lớn tán của nó lòa xòa che phủ đi tất cả những góc khuất thì còn thay đổi được chăng? Trâm Anh thôi học khi mới lên lớp 10.

*  *  *

 

Nó thẩn thơ đi ra đi vào. Từng chiếc song cửa có bao nhiêu vết rỉ nó thuộc lòng như bàn tay. Về nhà cũng chỉ để làm chừng ấy việc. Một là đi ra hai là đi vào ba là thở dài... Nó ngao ngán. Nó chán ngấy cái cuộc sống ấy. Trâm Anh không muốn ở trong lồng. Từ sau khi buộc thôi học nó ở nhà một cách ngoan ngoãn như hình phạt của mẹ. Một mình nó ngày ngày ngồi ngóng mẹ trở về? Thừa thãi quá! “ Thà một phút huy hoàng rồi vụt tắt”. Ừ! Cuộc sống nhàm chán sẽ giết chết nó mất thôi. Nó suy nghĩ thế và nó làm thế. Nó đi...

Mẹ nó khóc ngất khi biết tin con gái bỏ nhà đi. Người tử tế thì ra chiều thông cảm cho hoàn cảnh của gia đình nó. Kẻ ác miệng thì dè bỉu chê bai. Nhưng dù thế nào đi nữa mẹ nó vẫn sẽ phải thui thủi trong căn nhà bệ vệ màu xám bạc cuối phố. Nước mắt bà lăn dài trong nỗi cô quạnh nhưng cũng chẳng thể kịp đưa đứa con gái về cho bà. Bà đã mất nó. Bà dằn vặt bản thân mình không quan tâm đến nó. Bà thẩn thờ khóc lặng lẽ mặc hai dòng nước mắt chảy dài. Đôi khi uất nghẹn quá bà gào lên rồi lại nằm vật xuống sàn nhà. Nhiều ngày như thế nỗi đau cũng nguôi đi. Nó chỉ còn âm ỉ trong lòng bà thôi than khóc bà đi tìm nó... Tìm lại tài sản mà với bà lúc này không có gì quí giá bằng.

* * *

Nó chẳng còn nhớ nó đã làm đĩ từ khi nào. Trong kí ức của nó chỉ có cái ngày một mụ đàn bà nói thẳng vào mặt nó rằng mụ đã mua nó với giá ba chục triệu đồng và nó chẳng có quyền gì ngoài phục tùng mụ kiếm tiền cho mụ. Mụ gí cái mặt bóng nhờn núng nính những mỡ là mỡ vào mặt nó soi xét. Mụ sờ nắn khắp người nó và nhìn nó như nhìn một con gà đẻ trứng vàng. Mụ buông những câu nói lạnh đến gai người vào tai nó:

-  Đừng có dại mà chạy trốn con ơi! Ở đây với mẹ rồi kiếm tiền về là được rồi. Mày thử chạy trốn một lần là biết hậu quả ngay thôi.

Mụ nhìn Trâm Anh  rồi tự suýt xoa:

-  Thứ con gái ở đâu lại đẹp nhường ấy. Ôi cái làn da này! Khuôn mặt này! Cái lưng thẳng bụng phẳng eo thon này... Của giời cho cả đống! Gắng mà dùng nó kiếm tiền chứ khi qua rồi lại phí cả đời con ạ.

Trâm Anh thinh lặng. Nó lỳ lợm giấu gọn nỗi sợ hãi trong lòng mặc cho mụ già rót mật ngọt kèm những lời có gai có cạnh vào tai nó. Cuộc chơi đã tàn cái thằng chồng hờ đốn mạt cùng đám bạn đã lừa bán nó cho mụ. Nó cay đắng ngậm bồ hòn làm ngọt. Bài học đầu đời dành cho nó là đừng có tin ai cả. Một chú cừu non sẽ là miếng mồi cho đàn chó đói khát. Lòng tin của nó đã biến nó thành một chú cừu như lúc này đây. Nó hận.

 

Vừa bước ra khỏi căn nhà rộng thênh thang nhưng luôn luôn chỉ có nó với cái bóng in trên tường mỗi khi đêm về Trâm Anh lại rơi vào nơi ngập mùi ẩm mốc. Nó bị nhốt. Người ta không trói nó như trói một con vật trước khi tiến hành tế lễ mà để cho nó được tự do mò mẫm trong khoảng không gian chỉ có thể ngồi và nhìn vào thứ ánh sáng nhờ nhờ lọt qua kẽ của một tấm kính đã phủ bụi nằm gần cửa ra vào. Vuông kính không lớn chỉ đủ mang vào căn phòng thứ ánh sáng yếu ớt. Cửa chính không nằm ở đâu đó quanh bốn bức tường mà nằm trên trần nhà. Rồi sẽ phải làm gì đây? Nó sợ nhưng nỗi sợ hãi đã bị dồn nén và chế ngự bằng sự căm thù. Kẻ phản bội phải trả giá. Nó phải sống! Sống để trả thù...

(Còn nữa)

New layer...
New layer...
New layer...

More...

Đi Về Phía Không Anh

By

Anh!

Một mảnh ghép vỡ vụn mà lâu em đã từng quên mất.

Tại sao phải xem như mình là của nhau khi mà mình nhất định sẽ mất nhau?

Tại sao phải nhìn sâu vào mắt anh như thể mình là bầu trời hạnh phúc khi mình chỉ cùng đi với nhau một đoạn đường ngắn ngủi?

Tại sao phải để anh nắm lấy tay em khi mà mình sẽ tuột mất trong giây phút nữa thôi?

Tại sao anh?

Em sẽ chẳng làm như thế bởi em biết những điều chẳng thuộc về mình sẽ ra đi mãi mãi. Em cố nắm giữ cố níu lấy thì nó cũng bứt khỏi tay em để đi mất.

Còn điều thuộc về em?

Em chẳng cần phải chạy theo nó chỉ cần nâng niu như những giọt nước mát lành sẽ yên ủi trái tim em.

Em chẳng cần phải van xin điều thuộc về em sẽ tự đến bên em một cách dịu dàng như hạt sương buổi sớm.

Em chẳng cần phải khóc lóc đau đớn bởi điều thuộc về em sẽ trân trọng em như một báu vật.

Nhưng điều thuộc về em sẽ buộc phải xa mất nếu em cứ hướng về anh. Người đã ra đi!

Hạnh phúc thực sự đang chờ em chờ em phía không anh. Em đã buông tay ra rồi đấy! Buông tay rồi để đi về với hạnh phúc.

Khoảng lặng?

Ừ! Lặng lắm! Lặng đủ để em yên bình nhìn thẳng vào mắt anh với vẻ bình thản.

Lặng đủ để nhắm mắt lại và tim em ngân lên khúc ca hạnh phúc với những gì thuộc về em mãi mãi.

Mình không thuộc về nhau anh ơi!

Nên mình mất nhau! Đừng bắt em phải nhớ về anh bằng một trái tim đau đớn. Em sẽ quên! Quên anh như quên cơn gió thoảng qua đời em. Để rồi bước tiếp bằng chính đôi chân nhỏ bé.

Bước về phía không anh nhưng là bước về miền hạnh phúc có thực.

Đêm chông chênh làm lòng em khao khát

Giọt nước rơi rồi nhòe ướt khóe mi

Em không chờ! Không đợi mỗi khi

Anh ở đó nhưng đã là quá khứ.

Mình cùng bước nhưng đi về hai phía

Phía không anh dù đã đủ mong manh

Lạnh lòng em nhưng đầy ắp yêu thương

Em không trách... Bởi cuộc tình đã hết

Tặng chị yêu quí! Đủ nghị lực để bước qua chị nhé! Entry này em viết dành riêng cho chị. ( Hà Phương)

More...

Câu Chuyện Của Ngày

By

Tôi uể oải bước lên chiếc xe bus cũ kĩ.

Hành khách cũng đã ngồi gần hết chỗ trống. Chiếc xe từ từ rời bến. Khi  xe đến điểm dừng đầu tiên một người phụ nữ bước lên xe. Chị khoác bên mình một chiếc túi màu nâu cũ kĩ rách nát. Chị chọn cho mình hàng ghế cuối cùng và ngồi lên ghế với một vẻ lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt.

Người soát vé đi qua từng vị khách anh nhanh nhẹn vừa xé vé vừa thu tiền. Công việc quá quen thuộc.

- Anh cho em đi nhờ với. Em không còn tiền để trả nữa.

- Chị thông cảm! Đây là xe bus nên không thể đi nhờ được.

- Anh cho em về Đồng Văn với. Quả thực em đã hết tiền rồi!

- Em không thể! Chị đi nhờ quá xa mà chúng em còn kiểm tra chặng. Chị thông cảm cho xuống bến tới.

- Em đi nhờ thôi mà. Cho em đi nhờ với! Em đã hết sạch tiền rồi. Em đút ở túi nhưng mất đâu rồi ấy. Chị khổ sở vặn vẹo đôi bàn tay.

- Thông cảm cho chị để con em chết đói à?

Người soát vé bỏ lên trên. Anh toan mở cửa tại điểm kế tiếp để tống cái vị khách không mời này xuống thì người lái xe đã chạy qua điểm. Anh nhắc lái xe dừng ở điếm sau. Người phụ nữ vẫn không ngớt năn nỉ. Chị trở thành tâm điểm của mọi người. Dường như chị cũng cảm thấy xấu hổ. Nhưng chị vẫn cố loay hoay. Chị đưa tay sờ khắp các túi trên người và rút ra 2500 đồng tiền lẻ. Có lẽ đó là những đồng bạc cuối cùng chị có.

Cái túi bên cạnh chị cũng cố gắng thu mình cùng chủ nhân của nó. Nó đã rách tươm và chẳng còn cái khoá nào nguyên vẹn. Cái túi mở tanh banh trước mắt mọi người để lộ ra bộ quần áo cũ.

- Xin anh cho em đi nhờ với!

Dường như lời cầu xin khẩn khoản ấy chẳng đủ động lòng người phụ xe. Xe cứ thản nhiên chạy tới điểm dừng kế tiếp mặc cho chị nhấp nhổm lo lắng người ta sẽ tống chị ra khỏi xe bất cứ lúc nào.

- Chị mua giùm tôi cái vé.

Người thanh niên ngồi bên cạnh rút ví lấy hai tờ 10 ngàn đưa cho chị. Bạn gái anh thắc mắc. Một cách khó chịu người con gái đó tỏ ra không bằng lòng với việc làm của anh.

Chị cầm tiền trong tay vội vã mua vé và trở lại chỗ ngồi. Cầm vé trong tay chị lại đưa về phía người thanh niên.

- Vé của anh đây!

- Chị cầm lấy đi! Cho chị.

Người yêu anh tỏ ra khó chịu. Cô đưa cái nhìn bực dọc từ anh qua người phụ nữ khốn khổ đó rồi lại quay trở ra cửa xe. Chuyến xe sau đó lại trở về thinh lặng.

......................................***......................................

Một người thanh niên trẻ làm tôi thay đổi suy nghĩ chỉ trong phút chốc thôi. Cuộc sống vẫn còn nhiều điều thật đẹp. Dưới ánh nắng mặt trời những giọt sương sáng lấp lánh như những viên ngọc quí. Người ta cần nhiều giọt sương như thế để làm mát những cuộc đời đang bức bối. Hạnh phúc của con người là cho đi không điều kiện.

Một ngày với bài học đầy ý nghĩa. Yêu thương là cho đi và đừng chờ đợi nó quay lại. Giản dị nhưng khó biết bao. Bởi chuyến xe ấy có bao nhiêu người. Họ đã ngồi chật cả chuyến xe nhưng sao cả xe chỉ có một người đưa tay ra giúp đỡ người phụ nữ ấy?

Có lẽ lòng người ta quá chai đá. Cần thật nhiều yêu thương để tâm hồn đừng vô cảm.

More...

Cần Cô Đơn

By

Có một tình yêu đêm nay ngồi hát

Hát một mình trong nỗi cô đơn.

Đôi khi tự hỏi tại sao ta lạ thế? Xô bồ ồn ào trong cái thế giới chật hẹp rồi trở về đắm chìm trong thinh lặng. Một sự yên lặng mà chính bản thân ta cũng chẳng thể lý giải được gì.

Không phải ta muốn trốn chạy.

Không phải ta muốn bỏ cuộc.

Mà ta muốn cô đơn!

Cái cảm giác một mình ta trôi tuột qua thế giới đầy màu sắc trong thinh lặng. Chỉ mình ta thôi và không cần ai khác. Thế đã đủ.

Lạ đời! Cũng có thể. Hay gọi là cái gì đó tương tự như gàn dở. Cũng đúng! Không có cái gì sai hết.

Ta muốn đắm mình vào một thế giới lặng yên để cảm nhận những ngọt ngào còn đọng lại trong kí ức. Ta  khao khát được ru mình trong dư vị của tưởng tượng của hình dung chứ không phải cảm giác thực. Bởi khi đó ta là ta... Ta là tất cả. Ta ngự trị mọi cung bậc cảm xúc.

Khi cô đơn ta thấy mình nguyên vẹn. Tròn trịa với cả những bản năng rất con người. Ta ao ước những điều giản dị. Chỉ khi ấy mới đúng là ta trong cuộc đời này.

Đừng nghĩ rằng cô đơn là không tốt.

Có cô đơn mới thấy cần một sự quan tâm tới chừng nào.

Cần một bàn tay một bờ vai một sự quan tâm rất đỗi chân thành.

Cô đơn để yêu hơn những kỉ niệm đẹp. Để trân trọng quá khứ và hướng tới tương lai bằng tất cả sự ao ước.

Vậy có cần không sự cô đơn?

Ta cần! Cần lắm nơi riêng mình đơn lẻ.

 


 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Cô đơn để sống trọn vẹn và yêu nhiều hơn.

 

Cuộc sống vẫn cứ thế! Cứ mãi tìm vẹn toàn trong sự chênh vênh.

More...

Gặp Lại Người Xưa

By

Một chút xúc cảm của tình cờ

"Đố ai nằm võng không đưa

Đố ai gặp lại người xưa không nhìn".

Sân trường thường ngày đi mãi vẫn thấy mình nhỏ bé lọt thỏm ấy thế mà hôm nay nó chật chội đến lạ. Chạy như bay từ tầng 4 xuống hớt ha hớt hải. Cái dáng vẻ đó có lẽ tệ hại nhất trong những dáng vẻ mình từng có. Mình lúc nào cũng vội vã.

Ao ước sao mình đừng chạy chậm như thế. Có lẽ đã lướt qua. Hoặc có lẽ đã qua lâu lắm mới tới. Nhưng lại đúng lúc đó không hơn không kém để nhìn. Và chạm trán.

Ừ thì sẽ gặp!

Gặp rồi sẽ cười.

Mình đã mất gần 1 tuần không ăn uống. Hơn hai tháng lặng thầm khóc. Gần 4 tháng để xoá nhoà tất cả. Nó nhoà rồi... nhưng lại phải đối mặt.

Thật khó để yêu một người và càng khó hơn để quên đi người ấy. Người ta đã nói "miếng ngon nhớ lâu đòn đau nhớ đời" kia mà. Ừ! cái gì đau thì phải nhớ. Nhưng khi đã quên rồi thì sẽ mãi mãi không còn tồn tại nữa.

Khi anh quay lưng đi mình vẫn kiên nhẫn chờ đợi. Khi anh có người yêu mới mình vẫn nghĩ anh buộc phải nghe theo gia đình. Nhưng chỉ đến khi mình hiểu mình đang ngóng trông vào hạnh phúc của người ta để cười một nụ cười héo hắt thì mình mới đủ dũng khí quên đi... Mình cất giữ những kỉ niệm. Mình đâu còn gì để phải ân hận?

Giờ đây mỗi người đã đi trên một con đường khác. Anh có hạnh phúc riêng. Còn mình mình cũng đã có một tình yêu như mình mong đợi. Một bờ vai đủ vững chắc để mình tựa vào. Và có lẽ mình cảm thấy yên bình hơn bao giờ hết. Tình yêu ấy đủ lớn để mong muốn tương lai lâu bền thì mình và anh lại phải đi qua nhau mỗi ngày.

Bạn học của mình ai cũng biết anh. Ai cũng từng chứng kiến một thời đã là dĩ vãng. Bây giờ kẻ cười người mỉa. Đứa tốt tính thì: " Yêu đâu chắc đã lấy. Kệ đi mày bạn bè cho lành". Đứa ác miệng sẵn sàng khiêu khích. Dù chúng chưa từng nhìn thấy giọt nước mắt nào của mình khi chia tay anh. Nhưng chúng nó chỉ là chúng nó thôi. Mình từng khóc nhưng mình thừa bản lĩnh để nhìn thẳng vào quá khứ. Gặp thì sao? Chung một trường nhưng đã là kỉ niệm rồi. Mình kệ ừ thì nhìn! Nhưng nhìn là để mỉm cười chào nhau như những người bạn. Rồi thôi...

Anh và mình đi ngược hướng nhau.

Đi qua nhau...

Bằng một nụ cười không oán trách.

Quá khứ đã ngủ yên mãi mãi.

Hiện tại mới là điều mình trân trọng. Hơn ai hết mình biết mình đang cần gì và có gì. Mình nhớ! Nhớ một người đã nâng mình lên khi mình ngập trong nước mắt. Nhớ người trân trọng từng nỗi đau từng cảm xúc và thậm chí là từng cái thở dài của mình. Người vẫn xót xa khi mình lỡ hậu đậu cộc đầu vào đâu đó. Một người chỉ biết cho đi yêu thương và lặng lẽ chịu đựng muộn phiền. Người ấy trong mắt mình là một người hoàn hảo.

Hạnh phúc!

More...

Đừng Qua Nữa Em Ơi!

By

 

Sẽ không cần qua nữa đâu em

Nẵng đã tắt và ngày đã hết

Chẳng còn gì sau thật nhiều hoài niệm

Nhiều công lao

Nhiều giấu diếm

Ưu phiền...

Chẳng còn gì cho những trái tim

Cho cái kết vốn mang nhiều vị đắng

Qua làm chi khi chẳng còn bình lặng

Chẳng yêu thương... Chỉ ngờ vực lên ngôi

Chẳng còn gì cho nữa... Than ôi!

Ta đã ngỡ những ngác ngơ là thật

Ta đã ngỡ những yêu thương không mất

Nhưng sai rồi!

Đôi lúc nhói đau...

Có bao giờ em nhìn lại đằng sau

Bằng tất cả những gì em có

Bằng tất cả thật thà còn tỏ?

Có không em cho giây phút lặng nhìn?

Là gì ư?

Ta đã quá thân quen

Hay choáng ngợp bởi những niềm không thật

Bởi gian dối mà ta lầm tin suốt

Bởi điều chi?

Ta không cần những cuộc chia ly

Nhưng sẽ đến như nó cần phải đến

Sẽ phải qua như ngàn ngày vơi cạn

Có bao giờ đêm im lặng mãi không em?

Thôi nhé... Đừng! Đừng hờn dỗi nữa em

Đừng đau nhói! Đừng buồn! Đừng hờn dỗi

Đừng chan ngày bằng giọt buồn lên vội

Chơi vơi rồi!

Đứt gánh

Ra đi!

Đừng ai oán muộn phiền than trách

Duyên đã đứt vì em không trọn vẹn

Đã đành!

Tiễn biệt mối duyên hờ.

 

Tặng riêng em Người mà Chị đã từng yêu quí

More...